Quản Trị Viên: Dương Thị Thu - CBTV - THCS Lý Tự Trọng
Chào mừng quý vị đến với website của ...
Nếu chưa đăng ký, hãy nhấn vào chữ ĐK thành viên ở phía bên trái, hoặc xem phim hướng dẫn tại đây
Nếu đã đăng ký rồi, quý vị có thể đăng nhập ở ngay phía bên trái.
GIỚI THIỆU SÁCH THÁNG 6
“CHO TÔI XIN MỘT VÉ ĐI TUỔI THƠ” – HÀNH TRÌNH TÌM LẠI NHỮNG ĐIỀU TRONG TRẺO
Tác giả: Nguyễn Nhật Ánh
Kính thưa quý thầy cô giáo cùng các em học sinh thân mến!
Có bao giờ bạn bất chợt ước rằng mình có thể quay ngược thời gian, trở về những ngày tháng tuổi thơ – nơi không có lo toan, không có áp lực, chỉ có tiếng cười trong veo và những ước mơ bé nhỏ? Nếu câu trả lời là có, thì cuốn sách “Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh chính là tấm vé dịu dàng đưa bạn trở về miền ký ức ấy.
Tác phẩm do Nhà xuất bản Trẻ ấn hành, thuộc thể loại truyện dài dành cho thiếu nhi và thanh thiếu niên. Sách có khổ 13 x 20,5 cm, dày khoảng 200 trang, bìa mềm, thiết kế giản dị mà ấm áp. Như một người bạn nhỏ, cuốn sách không quá cầu kỳ nhưng lại dễ dàng chạm đến trái tim người đọc ngay từ những trang đầu tiên.
Câu chuyện xoay quanh bốn người bạn thân thiết: cu Mùi, Hải cò, Tí sún và con Tủn. Dưới lời kể của cu Mùi khi đã trưởng thành, những ký ức tuổi thơ hiện lên như một thước phim chậm – vừa gần gũi, vừa lung linh. Đó là những ngày các bạn cùng nhau bày trò chơi, cùng nhau nghĩ ra những điều “ngược đời” nhưng đầy thú vị, cùng nhau sống trong một thế giới mà trí tưởng tượng được tự do bay bổng.
Ở đó, các bạn nhỏ đã mạnh dạn “đổi tên” mọi thứ xung quanh, đã thử làm “người lớn” theo cách của riêng mình, và thậm chí còn nhìn người lớn như… trẻ con. Những suy nghĩ tưởng chừng ngây ngô ấy lại chứa đựng một nét tinh nghịch rất đáng yêu, khiến người đọc không khỏi mỉm cười. Nhưng đằng sau tiếng cười ấy là một nỗi suy tư nhẹ nhàng: phải chăng khi lớn lên, con người đã vô tình đánh mất đi sự hồn nhiên quý giá?
Giá trị cốt lõi mà cuốn sách mang lại chính là lời nhắc nhở về vẻ đẹp của tuổi thơ – một vẻ đẹp giản dị nhưng không gì có thể thay thế. Tuổi thơ không cần những điều lớn lao, chỉ cần một người bạn để cùng chơi, một buổi chiều để mơ mộng, một thế giới nhỏ để tự do tưởng tượng. Và chính những điều nhỏ bé ấy lại trở thành ký ức lớn lao trong trái tim mỗi người.
Nguyễn Nhật Ánh không chỉ kể chuyện, mà còn khẽ khàng dẫn dắt người đọc bước vào hành trình lắng nghe chính mình. Từng trang sách như một cánh cửa mở ra những miền ký ức đã xa, để rồi ta chợt nhận ra: hóa ra, trong sâu thẳm tâm hồn, ta vẫn còn giữ nguyên vẹn một “đứa trẻ” – hồn nhiên, nhạy cảm và đầy yêu thương.
Thông điệp mà tác phẩm gửi gắm thật nhẹ nhàng nhưng sâu sắc: hãy giữ lại cho mình một phần tuổi thơ, dù bạn đang lớn lên từng ngày. Bởi chính sự trong trẻo ấy sẽ giúp ta sống chậm lại, biết yêu thương nhiều hơn và nhìn cuộc sống bằng ánh mắt dịu dàng hơn. Trưởng thành không phải là đánh mất tuổi thơ, mà là học cách mang theo những điều đẹp đẽ của tuổi thơ trên hành trình lớn lên.
Một điểm khiến cuốn sách trở nên ấm áp hơn chính là tình bạn. Tình bạn của cu Mùi, Hải cò, Tí sún và con Tủn không có sự toan tính, không cần lời hứa hẹn, mà tự nhiên như hơi thở. Đó là những buổi cùng nhau bày trò nghịch ngợm, những lúc giận dỗi rất nhanh rồi lại làm hòa cũng rất nhanh. Những điều giản dị ấy lại chính là điều mà khi lớn lên, con người thường thấy nhớ nhất.
Về nghệ thuật, tác phẩm mang đậm phong cách quen thuộc của Nguyễn Nhật Ánh: nhẹ nhàng, dí dỏm nhưng sâu lắng. Ngôn ngữ giản dị, gần gũi với lứa tuổi học sinh, nhưng lại có sức lay động mạnh mẽ. Cách kể chuyện đan xen giữa hiện tại và quá khứ khiến câu chuyện vừa chân thực vừa giàu cảm xúc, như một dòng hồi ức chảy trôi êm đềm.
Đối với học sinh THCS – những bạn đang bước vào giai đoạn trưởng thành với nhiều thay đổi – cuốn sách giống như một người bạn tâm tình. Nó không chỉ mang lại niềm vui mà còn giúp các bạn hiểu rằng: dù cuộc sống có thay đổi ra sao, thì những giá trị đẹp đẽ của tuổi thơ vẫn luôn là điều đáng trân trọng.
Khi gấp lại cuốn sách, có thể bạn sẽ thấy lòng mình dịu lại, như vừa đi qua một miền ký ức quen thuộc. Có thể bạn sẽ mỉm cười, cũng có thể bạn sẽ chợt nhớ đến một người bạn cũ, một trò chơi xưa, hay một buổi chiều đầy nắng. Và bạn sẽ hiểu rằng: tuổi thơ không hề mất đi, nó chỉ đang nằm yên trong trái tim, chờ ta một lần nhớ lại.
“Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ” không chỉ là một cuốn sách, mà còn là một lời nhắn gửi đầy yêu thương. Hãy đọc cuốn sách này, để được quay về với chính mình – một phiên bản trong trẻo, hồn nhiên và đầy ước mơ.
Xin trân trọng giới thiệu đến các bạn học sinh thân yêu!
Dương Thị Thu @ 21:47 25/06/2026
Số lượt xem: 26
Các ý kiến mới nhất